Ký ức về "vùng đất bị lãng quên"
Nằm cách trung tâm xã Cao Phong hơn 10km đường núi, xóm Mừng từng được xem là một trong những vùng đất hẻo lánh và khó khăn bậc nhất. Nơi đây sở hữu độ cao lý tưởng, không khí mát mẻ quanh năm cùng cảnh quan thiên nhiên hoang sơ, thuần khiết. Thế nhưng, nhiều năm về trước, cái đẹp ấy lại bị giam cầm bởi sự chia cắt của địa hình.

Không đường nhựa, không sóng điện thoại ổn định, lối giao thương duy nhất của xóm Mừng khi đó chỉ là những con đường mòn trơn trượt vắt qua sườn núi. Muốn kịp buổi chợ phiên dưới xã hay trung tâm huyện, người dân phải soi đèn pin, thức dậy từ 2 giờ sáng để băng rừng bước đi trong bóng tối. Sự trắc trở giao thông khiến nông sản làm ra khó tiêu thụ, cái nghèo cái khó cứ thế bám riết lấy từng mái nhà sàn.
Giống như bao bạn bè đồng lứa, anh Bùi Văn Nhiền chọn con đường thoát nông. Anh xuống Bắc Ninh làm công nhân cho các khu công nghiệp lớn. Với mức lương hơn 15 triệu đồng mỗi tháng – một nguồn thu nhập tích lũy mơ ước của nhiều lao động vùng cao – cuộc sống nơi phố thị tưởng chừng đã giữ chân được người con xứ Mường.
Cú hích từ dải lụa nhựa xuyên mây
Nốt trầm trong ký ức xóm Mừng chỉ thực sự được xóa bỏ khi Nhà nước quyết định đầu tư tuyến đường bê tông, nhựa hóa nối liền từ trung tâm xã lên tận đỉnh xóm. Con đường mới mở ra như một dải lụa mềm uốn lượn qua các triều dốc, khơi thông “mạch máu” giao thông vốn bị tắc nghẽn bao đời.
Xóm Mừng ngày càng thu hút khách du lịch
Chính sự thay đổi ngoạn mục này đã trở thành bước ngoặt tư duy đối với anh Nhiền. Nhận thấy con đường mới không chỉ giúp bà con đi lại thuận tiện mà còn mở ra cơ hội giao thương lớn, anh đưa ra quyết định táo bạo: Nộp đơn xin nghỉ việc, rời bỏ mức lương hàng tháng ở khu công nghiệp để quay về bản.
"Đứng giữa khu nhà xưởng chật chội, tôi luôn nhớ về làn gió mát rượi và khoảng trời xanh ngắt ở xóm Mừng. Khi biết con đường xuống xã đã hoàn thành, tôi hiểu rằng thời cơ đã đến. Quê mình có khí hậu trong lành, cảnh quan hoang sơ – đó chính là ‘đặc sản’ mà người ở thành phố đang khát khao tìm kiếm để chữa lành," anh Nhiền chia sẻ.
Đánh thức tiềm năng du lịch "chữa lành"
Trở về quê hương, anh Nhiền bắt tay vào làm du lịch theo cách hoàn toàn mới: Dựa vào thiên nhiên và bản sắc văn hóa bản địa. Không bê tông hóa, không can thiệp thô bạo vào cảnh quan, cơ sở phục vụ du khách của anh giữ trọn sự mộc mạc của kiến trúc nhà sàn, tận dụng tối đa không gian mở để đón sương, đón gió núi.

Mùa vàng trên xóm Mừng
Đến với xóm Mừng hôm nay, du khách từ Hà Nội hay các vùng lân cận được trải nghiệm một nhịp sống hoàn toàn khác. Đó là những buổi sáng thức dậy giữa biển mây bồng bềnh, thưởng thức tách trà nóng giữa không gian se lạnh như Đà Lạt thu nhỏ, hay tham gia vào các hoạt động hái rau rừng, tìm hiểu tri thức bản địa cùng người dân Mường.
Mô hình du lịch chữa lành của anh Nhiền nhanh chóng thu hút lượng lớn du khách tìm về nghỉ dưỡng, giải tỏa áp lực sau những ngày làm việc căng thẳng. Không chỉ dừng lại ở việc tạo thu nhập cho bản thân, mô hình này còn truyền cảm hứng cho nhiều hộ gia đình trong xóm cùng bắt tay làm du lịch, cung cấp nông sản sạch và dịch vụ trải nghiệm cho du khách.
Từ một xóm nghèo biệt lập phải đi bộ từ 2 giờ sáng, xóm Mừng nay đã khoác lên mình diện mạo mới – trở thành điểm đến sáng giá trên bản đồ du lịch sinh thái, nghỉ dưỡng của tỉnh Phú Thọ. Hành trình "bỏ phố về rừng" của anh Bùi Văn Nhiền không chỉ là câu chuyện lập nghiệp cá nhân, mà còn là minh chứng cho tinh thần dám nghĩ, dám làm của thế hệ trẻ, góp phần đưa sức sống mới về với những vùng đại ngàn sâu xa.