Xu hướng Staycation

Từ những chuyến nghỉ ngắn ngày đến xu hướng khám phá địa phương

Khái niệm staycation (nghỉ dưỡng ngay tại thành phố hoặc vùng lân cận) đã trở nên quen thuộc với du khách Việt. Nhiều nền tảng du lịch ghi nhận xu hướng nghỉ ngắn ngày, khám phá địa phương và lựa chọn những điểm đến thuận tiện đang được quan tâm. 

Du lịch nghỉ dưỡng tại chỗ chính là “mỏ vàng” đang bị bỏ ngỏ!

Có một nghịch lý đang tồn tại trong các đô thị lớn: người dân có nhu cầu nghỉ ngơi, khám phá và trải nghiệm ngày càng cao, nhưng khi nghĩ đến một chuyến du lịch, họ vẫn thường chọn cách rời khỏi nơi mình đang sống. Trong khi đó, ngay trong và quanh đô thị là những dòng sông, không gian xanh, di sản, bảo tàng, làng nghề, ẩm thực và những câu chuyện lịch sử đủ sức tạo nên một hành trình.

Khái niệm staycation (nghỉ dưỡng ngay tại thành phố hoặc vùng lân cận) đã trở nên quen thuộc với du khách Việt. Nhiều nền tảng du lịch ghi nhận xu hướng nghỉ ngắn ngày, khám phá địa phương và lựa chọn những điểm đến thuận tiện đang được quan tâm.

Tại TP.HCM, quy mô lớn của thị trường khách du lịch càng cho thấy dư địa này. Nhưng lượng khách lớn không đồng nghĩa với việc du lịch tại chỗ đã phát triển tương xứng. Một phần đáng kể nhu cầu vẫn được đáp ứng bằng những chuyến đi ra khỏi thành phố, trong khi nhiều tài nguyên ngay trong đô thị và vùng ven chưa được kết nối thành những hành trình có câu chuyện, dịch vụ và trải nghiệm đủ hấp dẫn.

1000022264-1788338827.jpg

Theo các chuyên gia, nghỉ dưỡng nội đô là ở khách sạn 5 sao ở trung tâm, nhưng làng du lịch sinh thái Bình Mỹ đã bắt nhịp xu hướng và tận dụng lợi thế để trở thành “Trạm sạc xanh” của nội đô. Bởi Bình Mỹ nằm ở vị trí cận đô nhưng lại có một không gian thiên nhiên rất khác với đô thị: có đường bộ kết nối thuận tiện, thời gian di chuyển tương đối gần từ trung tâm TP.HCM, nằm cạnh vùng đất Củ Chi giàu giá trị lịch sử, đồng thời có hệ thống sông rạch để phát triển du lịch đường thủy. Quan trọng hơn, ở đây gần như hội tụ đủ những yếu tố mà một “trạm sạc xanh” cần có: thiên nhiên, mặt nước, vườn cây, ẩm thực, trải nghiệm cộng đồng, lịch sử và những hoạt động giúp con người vận động, kết nối và thư giãn.

"Chúng tôi đang từng bước bổ sung và hoàn thiện hệ thống dịch vụ, hạ tầng và các sản phẩm trải nghiệm để những lợi thế tự nhiên đó thực sự trở thành một điểm đến hoàn chỉnh.... Tôi muốn Bình Mỹ trở thành nơi chỉ để "đi cho biết'. Tôi muốn mỗi lần khách đến đây đều có một lý do để khám phá: có thể là một chuyến đi trên sông, một khu vườn, một câu chuyện lịch sử hay một trải nghiệm nhập vai rất riêng. Nếu TP.HCM cần những khoảng xanh để tái tạo năng lượng, tôi nghĩ Bình Mỹ có tiềm năng trở thành một trong những “trạm sạc xanh” hiếm hoi của một đô thị lớn nhất cả nước. ”, ông Phạm Tuấn Anh – Chuyên Gia phát triển điểm đến Du Lịch, Giám đốc Điều hành Công ty  Du lịch Bình Mỹ cho biết.

1000022263-1788339298.jpg
Ông Phạm Tuấn Anh, Chuyên gia phát triển điểm đến du lịch, Giám đốc Điều hành Công ty Du lịch Bình Mỹ

Thay vì chỉ đưa khách đến một địa điểm để tham quan, có thể xây dựng những trải nghiệm giúp họ hiểu hơn về con người, văn hóa và lịch sử của vùng đất. Xu hướng du lịch hiện nay cũng đang dịch chuyển từ “nhìn thấy” sang “tham gia”. Du khách muốn làm, trải nghiệm và tương tác thay vì chỉ nghe thuyết minh. Từ đó, có thể hình thành những sản phẩm Living History (sống trong câu chuyện lịch sử).

Trong đó, trang phục, không gian, ẩm thực, nghề truyền thống, sông nước và các hoạt động tương tác có thể trở thành phương tiện kể chuyện. Một trải nghiệm nhập vai tốt phải giúp du khách hiểu thêm về bối cảnh, con người và giá trị của vùng đất. Khi đó, du lịch không chỉ tạo ra một bức ảnh đẹp mà còn tạo ra một ký ức có ý nghĩa.

Câu hỏi lớn: Vì sao người dân vẫn đi xa? Đây có lẽ là câu hỏi mà ngành du lịch đô thị cần đặt ra nghiêm túc. Nếu một người dân sẵn sàng chi tiền cho một chuyến đi xa, điều đó có nghĩa nhu cầu du lịch hoàn toàn tồn tại. Vấn đề là các điểm đến gần nhà chưa phải lúc nào cũng được “đóng gói” thành một sản phẩm đủ hấp dẫn.

Một khách sạn có thể bán phòng. Một khu sinh thái có thể bán vé. Một nhà hàng có thể bán bữa ăn. Nhưng một điểm đến phải bán được câu chuyện và trải nghiệm. Đây chính là khoảng cách giữa tài nguyên du lịch và sản phẩm du lịch.

1000022268-1788341326.jpg
Du khách trải nghiệm vườn ký ức Bình Mỹ.

Cần một cuộc tái thiết kế du lịch tại chỗ

Đánh thức thị trường này không nhất thiết phải xây thêm thật nhiều công trình. Điều cần thiết trước tiên là tái thiết kế sản phẩm. Có thể bắt đầu bằng những hành trình ngắn kết hợp nhiều giá trị: sông nước – sinh thái – ẩm thực – lịch sử – văn hóa – làng nghề – nghệ thuật...

Mỗi địa điểm đóng góp một trải nghiệm, mỗi doanh nghiệp đóng góp một dịch vụ và địa phương đóng vai trò kết nối. Cách làm này cũng phù hợp với định hướng của TP.HCM trong việc phát triển sản phẩm đặc trưng, đa dạng, gắn với văn hóa phương Nam, sinh thái, làng nghề và các không gian phát triển mới. Khi đó, du lịch tại chỗ không còn là “đi chơi gần nhà”. Nó trở thành một sản phẩm du lịch đô thị có thị trường riêng. Đây là thị trường có lợi thế đặc biệt: dễ tiếp cận, có khả năng quay lại và có thể lan tỏa trải nghiệm thông qua cộng đồng.

Một người dân TP.HCM có thể chưa từng trải nghiệm một tuyến sông gần nhà. Một gia đình có thể chưa biết đến những không gian sinh thái ngay ngoại thành. Một học sinh có thể biết lịch sử Củ Chi qua sách nhưng chưa từng tiếp cận lịch sử bằng một trải nghiệm trực tiếp. Khoảng cách địa lý rất ngắn, nhưng khoảng cách về trải nghiệm vẫn còn rất lớn.

Bởi vậy, “mỏ vàng” của du lịch tại chỗ không nằm ở việc tìm thêm một điểm đến mới. Nó nằm ở khả năng kể lại những giá trị cũ bằng một cách mới. Bình Mỹ có thể là một điểm chạm của câu chuyện ấy, nhưng bài toán lớn hơn thuộc về cả hệ sinh thái du lịch đô thị.

Khi dòng sông trở thành hành trình, lịch sử trở thành trải nghiệm, ẩm thực trở thành câu chuyện và cư dân trở thành du khách, du lịch tại chỗ mới thực sự được đánh thức. Và khi ấy, đi du lịch không nhất thiết phải bắt đầu bằng việc rời khỏi thành phố. Đôi khi, hành trình thú vị nhất lại bắt đầu từ chính nơi chúng ta đang sống