Có những người nghệ sĩ khi rời đi để lại phía sau những tác phẩm. Nhưng cũng có những người để lại một thế giới cảm xúc mà mỗi khi giai điệu vang lên, người nghe vẫn nhận ra bóng dáng của họ trong đó. Phú Quang thuộc về những người nghệ sĩ như thế.
Năm năm kể từ ngày ông rời xa cõi tạm, những ca khúc viết về Hà Nội, tình yêu, nỗi nhớ, những cuộc gặp gỡ và chia ly vẫn tìm thấy sự đồng điệu nơi công chúng. Những người từng nghe nhạc Phú Quang từ thuở thanh xuân vẫn tìm thấy mình trong những giai điệu quen thuộc; trong khi một thế hệ khán giả trẻ tiếp tục đến với âm nhạc của ông bằng những rung động của riêng mình. Trong dòng chảy ấy, chương trình “Phú Quang – Còn mãi một tình yêu” được tổ chức như một cuộc trở về, nhưng đồng thời cũng là một bước đi về phía trước...

KHI KÝ ỨC TRỞ THÀNH DI SẢN
Phú Quang là một trong những nhạc sĩ có dấu ấn đặc biệt trong đời sống âm nhạc Việt Nam, nhất là với những tác phẩm viết về Hà Nội. Trong âm nhạc của ông, Hà Nội không chỉ là một địa danh hay phông nền cho những câu chuyện tình. Hà Nội trở thành một miền ký ức, một không gian văn hóa và một phần căn cốt trong thế giới nghệ thuật của người nhạc sĩ. Những con phố, mùa thu, mùa đông, những cơn mưa, nỗi nhớ, tình yêu và những cuộc chia xa đi vào âm nhạc Phú Quang bằng một ngôn ngữ riêng. Qua những giai điệu ấy, một Hà Nội vừa thân thuộc vừa khắc khoải đã trở thành ký ức của nhiều thế hệ.
Bởi vậy, với Thiếu tướng, NSND Nguyễn Công Bẩy, Phó Cục trưởng Cục Công tác chính trị, Bộ Công an, Giám đốc Nhà hát Hồ Gươm, người chỉ đạo thực hiện chương trình, việc Nhà hát Hồ Gươm đồng tổ chức “Phú Quang – Còn mãi một tình yêu” trước hết xuất phát từ sự trân trọng đối với những giá trị nghệ thuật mà nhạc sĩ để lại cho đời sống âm nhạc Việt Nam, đặc biệt là những tác phẩm viết về Hà Nội.
Việc những giai điệu ấy vang lên tại Nhà hát Hồ Gươm, một không gian văn hóa, nghệ thuật giữa lòng Thủ đô, vì thế cũng mang một ý nghĩa đặc biệt. Đó là cuộc gặp gỡ giữa âm nhạc của một người nghệ sĩ dành phần lớn tình yêu cho Hà Nội với một thiết chế nghệ thuật đang hướng tới việc tôn vinh, lan tỏa những giá trị văn hóa và nghệ thuật tới công chúng.
Đêm nhạc do Nhà hát Hồ Gươm và PHU QUANG MUSIC & ARTS đồng tổ chức, diễn ra lúc 20h ngày 12.10.2026 tại Nhà hát Hồ Gươm, trước sinh thần của nhạc sĩ một ngày (13.10). Đây là chương trình tưởng nhớ 5 năm ngày ông qua đời, với sự tham gia của nhiều nghệ sĩ đã gắn bó và để lại dấu ấn trong hành trình âm nhạc Phú Quang qua nhiều thế hệ. Nhưng điều đáng chú ý hơn cả là phía sau một đêm nhạc tưởng nhớ đang hiện hữu một câu chuyện lớn hơn: câu chuyện về một di sản khi người sáng tạo ra nó không còn hiện diện.
BA NGƯỜI CON – BA VAI TRÒ, MỘT SỨ MỆNH
Năm 2026 đánh dấu một bước chuyển quan trọng trong hành trình gìn giữ di sản âm nhạc Phú Quang khi ba người con của ông cùng tiếp nhận gia tài nghệ thuật mà cha để lại. Đó không chỉ là một sự chuyển giao về mặt pháp lý, mà còn là sự chuyển giao của trách nhiệm.
Với “Còn mãi một tình yêu”, trách nhiệm ấy được thể hiện bằng chính sự tham gia trực tiếp của ba người con trong những vị trí quan trọng của chương trình. TS - Nghệ sĩ Piano Nguyễn Trinh Hương, người con gái cả, đảm nhiệm vai trò Chỉ đạo nghệ thuật, chịu trách nhiệm định hướng nghệ thuật chung. Nguyễn Giáng Hương đảm nhiệm vai trò Biên tập, tham gia xây dựng nội dung các tác phẩm và quá trình tổ chức sản xuất. Trong khi đó, Nguyễn Phú Vương, người con trai út, đảm nhiệm Thiết kế hình ảnh, kiến tạo ngôn ngữ thị giác để các thiết kế, khuôn hình và chi tiết truyền thông cùng góp phần kể câu chuyện về nhạc sĩ Phú Quang một cách tinh tế.
Ba người con của Phú Quang đảm nhiệm ba công việc khác nhau nhưng cùng hướng tới một mong muốn: gìn giữ những giá trị người cha để lại và đưa di sản ấy đến với công chúng hôm nay bằng tinh thần đương đại nhưng vẫn trọn vẹn sự trân trọng.
TS - Nghệ sĩ Piano Nguyễn Trinh Hương chia sẻ, “Còn mãi một tình yêu” trước hết là tình yêu của những người con dành cho cha. Nhưng càng đi sâu vào quá trình thực hiện, gia đình càng nhận ra ý nghĩa của chương trình lớn hơn tình cảm riêng của những người ở lại. Đó là tất cả tình yêu mà người cha đã để lại cho cuộc đời qua âm nhạc – tình yêu dành cho Hà Nội, con người, nghệ thuật và những khán giả đã yêu quý ông suốt nhiều thập kỷ.
Theo TS - Nghệ sĩ Piano Nguyễn Trinh Hương, năm 2026 là dấu mốc đặc biệt khi các con chính thức tiếp nhận toàn bộ di sản âm nhạc mà cha để lại. Gia đình không xem đó chỉ là sự chuyển giao về mặt pháp lý, mà là sự chuyển giao của một trách nhiệm: gìn giữ tinh thần âm nhạc Phú Quang, tiếp nối những giá trị ông đã gây dựng và để di sản tiếp tục lan tỏa đến các thế hệ mai sau. Đó cũng là cách những người ở lại bày tỏ lòng biết ơn đối với người nghệ sĩ và đối với công chúng đã yêu âm nhạc của ông.
Bởi vậy, “Còn mãi một tình yêu” không được xây dựng như một hồi ức dành cho quá khứ. Chương trình hướng tới khẳng định sức sống của một di sản: âm nhạc không chỉ được nhớ đến mà tiếp tục được cất lên; không chỉ được lưu giữ mà tiếp tục được trao truyền.
LÀM MỚI ĐỂ TIẾP NỐI, KHÔNG THAY ĐỔI HỒN CỐT
Một trong những điểm đáng chú ý của chương trình là sự song hành giữa hai lớp ngôn ngữ âm nhạc. Phần giao hưởng dưới sự chỉ huy của Nhạc trưởng Trần Nhật Minh, với sự tham gia của Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam, góp phần làm nổi bật chiều sâu khí nhạc và tư duy giao hưởng trong thế giới âm nhạc Phú Quang.
Ở một hướng khác, những ca khúc quen thuộc được nhạc sĩ Trần Việt Anh hòa âm, phối khí với hơi thở đương đại. Nếu gia đình gìn giữ di sản bằng tình yêu máu thịt thì Trần Việt Anh trở về với âm nhạc Phú Quang bằng tình nghĩa của một người học trò.
Từng gắn bó với Phú Quang từ khi mới 16 tuổi, Trần Việt Anh đã đồng hành cùng người thầy trong nhiều chương trình biểu diễn, bản phối và dự án âm nhạc. Quãng thời gian ấy giúp anh không chỉ hiểu cấu trúc âm nhạc của Phú Quang mà còn cảm nhận được tinh thần, ngôn ngữ và chiều sâu cảm xúc ẩn sau từng giai điệu.
Sau nhiều năm ít xuất hiện trong đời sống biểu diễn để dành thời gian cho sáng tác và nghiên cứu, Trần Việt Anh trở lại trong “Còn mãi một tình yêu” với vai trò Giám đốc âm nhạc và phụ trách phối khí. Sự trở lại ấy giống như một cuộc hội ngộ giữa người học trò với âm nhạc của người thầy. Những bản phối mới không nhằm thay đổi âm nhạc Phú Quang, mà để những giai điệu quen thuộc được cất lên bằng hơi thở hôm nay, đồng thời vẫn giữ gìn tinh thần và hồn cốt của tác phẩm. Đó cũng là cách tiếp cận phù hợp với câu chuyện về một di sản nghệ thuật: làm mới để tiếp nối, nhưng không làm mất đi căn tính của tác phẩm.
Vì thế, âm nhạc của chương trình không hướng tới sự phô diễn kỹ thuật hay những cách làm mới gây bất ngờ. Thay vào đó là sự tinh tế, tiết chế và thấu hiểu – những phẩm chất vốn làm nên vẻ đẹp riêng của âm nhạc Phú Quang.
“CĂN PHÒNG KÝ ỨC” – NƠI QUÁ KHỨ VÀ HIỆN TẠI GẶP NHAU
Nếu âm nhạc là sợi dây nối quá khứ với hiện tại thì sân khấu của “Còn mãi một tình yêu” được đạo diễn Phạm Hoàng Nam hình dung như một “Căn phòng ký ức”. Ý tưởng này bắt nguồn từ mong muốn lúc sinh thời của nhạc sĩ Phú Quang về một không gian lưu giữ những kỷ vật và ký ức dành cho công chúng yêu nhạc. Ở đó, khán giả không chỉ ngồi nghe một đêm nhạc mà được dẫn dắt bước vào thế giới của Phú Quang, nơi những giai điệu trở thành cánh cửa mở ra ký ức.
Thông qua ánh sáng, mỹ thuật, âm thanh, hình ảnh và chuyển động, “Căn phòng ký ức” được xây dựng như nơi quá khứ và hiện tại gặp nhau. Phú Quang không hiện diện bằng hình hài trên sân khấu, nhưng tinh thần của ông được gợi nhắc qua từng giai điệu, khoảng sáng, câu chuyện, góc Hà Nội và những rung động mà âm nhạc để lại trong lòng nhiều thế hệ khán giả.
Đạo diễn Phạm Hoàng Nam cho biết ông không muốn dựng một sân khấu để khán giả chỉ ngồi xem một đêm nhạc, mà mong muốn họ bước vào một không gian nơi mỗi giai điệu có thể đánh thức một phần ký ức của chính mình. “Căn phòng ký ức” vì thế không chỉ là thiết kế sân khấu. Đó là một cách kể chuyện về Phú Quang bằng ngôn ngữ nghệ thuật giàu cảm xúc, nơi ký ức tiếp tục được sống bằng nghệ thuật. Năm năm là một khoảng thời gian đủ dài để một người trở thành ký ức. Nhưng với Phú Quang, ký ức ấy dường như chưa bao giờ khép lại. Bởi khi âm nhạc còn vang lên, ông vẫn còn hiện diện.
NHỮNG GIỌNG CA KỂ TIẾP CÂU CHUYỆN
“Còn mãi một tình yêu” là cuộc hội ngộ của nhiều thế hệ nghệ sĩ từng gắn bó với âm nhạc Phú Quang. Trên sân khấu Nhà hát Hồ Gươm sẽ có nghệ sĩ saxophone Trần Mạnh Tuấn, ban nhạc Black Rose, Nhạc trưởng Trần Nhật Minh, Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam cùng những giọng ca đã để lại dấu ấn sâu đậm trong thế giới âm nhạc Phú Quang: Bảo Yến, NSND Thanh Lam, NSND Tấn Minh, Thùy Dung, Hồng Nhung và Trọng Tấn. Mỗi giọng hát, mỗi nghệ sĩ mang theo một ký ức riêng về những ca khúc Phú Quang.
Sự góp mặt của danh ca Bảo Yến và ca sĩ Thùy Dung mang ý nghĩa của một cuộc trở về với những giọng hát từng góp phần làm nên diện mạo của nhiều tác phẩm trong những giai đoạn trước. Những thanh âm của một thời sẽ gặp gỡ, đối thoại với những bản phối mang hơi thở đương đại, tạo nên một dòng chảy xuyên suốt giữa ký ức và hiện tại. NSND Thanh Lam, NSND Tấn Minh, Hồng Nhung, Trọng Tấn cùng các nghệ sĩ tiếp tục kể câu chuyện về Hà Nội, tình yêu và ký ức bằng tiếng hát, bằng sự đồng điệu và những rung cảm riêng.
Đặc biệt, NSND Lê Khanh trở lại trong vai trò người dẫn chương trình. Giữa nhiều nghệ sĩ từng đồng hành qua những mùa nhạc Phú Quang, Lê Khanh là một gương mặt đặc biệt. Chị từng nhiều lần xuất hiện trong các chương trình của ông và có sự đồng điệu về mỹ cảm nghệ thuật, chiều sâu văn hóa.
Phú Quang từng mong muốn người dẫn chương trình phải là một người “có văn hóa”, có chất, có sự lắng đọng và sâu sắc. Lê Khanh là người ông lựa chọn qua nhiều năm. Ở NSND Lê Khanh, công chúng có thể cảm nhận một vẻ đẹp rất Hà Nội – thanh lịch, nhẹ nhàng, ý nhị, kín đáo mà kiêu hãnh. Trong “Còn mãi một tình yêu”, chị không chỉ kết nối các phần biểu diễn mà còn trở thành một phần của câu chuyện, một nghệ sĩ từng được Phú Quang tin tưởng, trân trọng và lựa chọn. Qua giọng nói, thần thái và sự từng trải của NSND Lê Khanh, những miền ký ức được nối lại, đưa khán giả đi qua câu chuyện về một con người, một Hà Nội và một thế giới âm nhạc giàu xúc cảm.
KHÁN GIẢ – NHỮNG NGƯỜI GIỮ CHO TÌNH YÊU CÒN MÃI
Một di sản nghệ thuật chỉ thực sự sống khi nó còn được công chúng đón nhận. Bởi vậy, nhân vật đặc biệt của “Còn mãi một tình yêu” không chỉ là những nghệ sĩ trên sân khấu, mà còn là những khán giả ngồi phía dưới. Chính công chúng là những người giúp một tác phẩm vượt qua giới hạn của thời gian. Họ nghe, nhớ, hát lại, chia sẻ và trao những giai điệu ấy cho thế hệ tiếp theo. Với Phú Quang, sức sống của âm nhạc được chứng minh qua một điều giản dị: những ca khúc viết từ nhiều năm trước vẫn có thể chạm vào tâm hồn của những người sinh ra sau thời điểm chúng được sáng tác.
Có thể một người trẻ chưa từng gặp Phú Quang, chưa từng nghe ông trò chuyện hay chứng kiến ông ngồi bên cây đàn. Nhưng họ vẫn có thể biết về ông qua một giai điệu viết về Hà Nội, qua một câu hát về tình yêu, một mùa thu, một cơn mưa hay một nỗi nhớ. Đó chính là lúc một tác phẩm vượt khỏi đời sống của người sáng tạo để trở thành một phần của đời sống cộng đồng.

Năm năm kể từ ngày Phú Quang đi xa, điều còn lại không chỉ là hàng trăm tác phẩm đã trở thành một phần của âm nhạc Việt Nam; không chỉ là những ký ức đẹp về một người nghệ sĩ tài hoa. Điều còn lại chính là tình yêu. Tình yêu ông dành cho Hà Nội. Tình yêu ông dành cho những người thân. Tình yêu ông gửi vào từng khuông nhạc. Tình yêu của gia đình dành cho người cha. Tình yêu của học trò dành cho người thầy. Tình yêu của những nghệ sĩ dành cho âm nhạc. Và tình yêu của nhiều thế hệ khán giả dành cho những giai điệu đã đi cùng năm tháng.
“Còn mãi một tình yêu”, vì thế, không chỉ là lời tri ân dành cho một người nhạc sĩ lớn. Đó còn là câu chuyện về cách một di sản được tiếp nối. Một cuộc đời có thể khép lại, nhưng những giá trị người nghệ sĩ gửi lại trong nghệ thuật có thể vượt qua giới hạn của thời gian. Khi gia đình tiếp nhận trách nhiệm gìn giữ, khi những người học trò trở về với âm nhạc của người thầy, khi nghệ sĩ tiếp tục cất lên những giai điệu và khi công chúng vẫn lắng nghe, di sản ấy tiếp tục có một đời sống mới.
Chừng nào những giai điệu Phú Quang còn được cất lên, được lắng nghe và được trao truyền bằng tình yêu và trách nhiệm, chừng đó âm nhạc của ông vẫn còn ở lại – với Hà Nội và trong trái tim của nhiều thế hệ công chúng yêu nhạc.