Ngay sau đó, thị trường tiếp tục nối dài không khí điện ảnh với "Nhà mình đi thôi" và "Cảm ơn người đã thức cùng tôi" vào mùng 10 – 11 tháng Giêng.

Chưa bao giờ mùa phim Tết lại đông đúc và mang màu sắc “cân bằng quyền lực” như năm nay. Không còn thế độc tôn rõ rệt, phòng vé đang trở thành cuộc đối thoại giữa nhiều phong cách làm phim và cũng là phép thử cho gu thưởng thức đang dần thay đổi của khán giả Việt.
Thế trận mùng 1: Khi thương hiệu đối đầu cảm xúc
Dẫn đầu về độ nhận diện và doanh thu vé đặt trước là Thỏ ơi!! của Trấn Thành. Sau chuỗi mùa Tết thành công, cái tên Trấn Thành dường như đã trở thành “thói quen lựa chọn” của nhiều gia đình. Lần này, anh rẽ sang thể loại tâm lý drama, khai thác những góc khuất tình cảm và bi kịch hôn nhân.

Khán giả tìm đến bộ phim này thường là những người yêu cảm xúc mãnh liệt, thích đào sâu nội tâm và sẵn sàng bước ra khỏi rạp với nhiều suy tư về cuộc đời. Họ không ngại tranh luận, thậm chí thích cảm giác “bị thử thách” bởi các cú twist và cao trào.
Nếu "Thỏ ơi!!" đại diện cho nhóm khán giả thích cảm xúc mạnh, thì "Nhà ba tôi một phòng" của Trường Giang lại hướng đến người xem yêu sự dung dị. Câu chuyện cha con, bối cảnh miền Trung, nghề làm mắm truyền thống… tạo nên không khí rất “đời”.

Phim này phù hợp với những ai coi Tết là dịp quay về cội nguồn, là cơ hội để nhìn lại gia đình mình trong gương chiếu phim. Họ có thể cười trước những mâu thuẫn thế hệ, nhưng sau đó lặng đi vì nhận ra bóng dáng của chính mình trong đó.
Khi ẩm thực và văn hóa trở thành nhân vật chính
"Mùi Phở" của Minh Beta là lựa chọn thú vị cho những tâm hồn hoài niệm. Lấy phở là món ăn quốc hồn quốc túy làm trung tâm, bộ phim không chỉ kể câu chuyện gia đình mà còn gợi mở hành trình gìn giữ văn hóa.
Đây là bộ phim dành cho người yêu những giá trị truyền thống, thích ngồi chậm lại giữa nhịp sống số hóa. Họ có thể là người con xa quê, người làm du lịch, hay đơn giản là khán giả muốn tìm một “mùi hương ký ức” giữa mùa xuân.
Ở một thái cực khác, "Báu vật trời cho" của Lê Thanh Sơn lại pha trộn hài hước và lãng mạn. Sự tái hợp của Phương Anh Đào và Tuấn Trần mang lại lợi thế phòng vé rõ rệt.
Bộ phim nhẹ nhàng, vui tươi phù hợp không khí Tết nhất là với những khán giả trẻ, yêu sự tươi mới, thích chuyện tình có hậu và không ngại những tình huống tréo ngoe. Họ đi xem phim như một cách “du xuân” tinh thần.
Ẩn số cổ trang và chiến lược “đi sớm – về muộn”

Khởi chiếu trước Tết, "Huyền tình Dạ Trạch" chọn hướng đi riêng khi khai thác yếu tố huyền sử, lấy cảm hứng từ truyền thuyết dân gian. Đây là lựa chọn cho những ai yêu màu sắc cổ trang, thích sự khác biệt và tò mò trước nỗ lực làm mới lịch sử bằng điện ảnh.

Sau Tết, "Nhà mình đi thôi" mở ra không gian road-movie gia đình, như một chuyến du xuân kéo dài. Phim hợp với những khán giả thích dịch chuyển, yêu phong cảnh và xem điện ảnh như một hành trình chữa lành.

Trong khi đó, "Cảm ơn người đã thức cùng tôi" (ra rạp mùng 11) có thể sẽ chạm đến nhóm người trẻ thành thị những ai đồng cảm với nhịp sống hiện đại, cô đơn nhưng nhiều khát vọng.
Điểm đáng chú ý của mùa phim năm nay không chỉ nằm ở doanh thu vé đặt trước hay số suất chiếu, mà ở sự phân tầng khán giả rõ rệt.
Nếu năm trước khán giả thường “dồn phiếu” cho một cái tên nổi bật, thì 2026 cho thấy xu hướng chia đều thị phần. Người xem không còn đơn thuần chọn phim vì thương hiệu, mà cân nhắc dựa trên cảm xúc cá nhân và nhu cầu tinh thần của mình trong dịp Tết.
Có thể nói, phòng vé năm nay giống như một “bản đồ tính cách”:
Người thích drama sâu sắc sẽ chọn "Thỏ ơi!!".
Người trọng gia đình, yêu quê hương sẽ tìm đến "Nhà ba tôi một phòng".
Người hoài niệm văn hóa sẽ chọn "Mùi Phở".
Người trẻ lãng mạn hài hước sẽ nghiêng về "Báu vật trời cho".
Người mê cổ trang sẽ thử "Huyền tình Dạ Trạch".
Người yêu hành trình sẽ chờ "Nhà mình đi thôi".
Người đồng cảm với nguồn quay nhịp sống hiện đại sẽ đợi "Cảm ơn người đã thức cùng tôi".
Khi điện ảnh trở thành trải nghiệm du xuân
Mùa phim Tết 2026 không chỉ là cuộc đua doanh thu, mà còn là hành trình khám phá “địa lý cảm xúc” của người Việt. Mỗi bộ phim như một điểm đến nơi khán giả gửi gắm tâm trạng đầu năm.
Và có lẽ, điều đáng mừng nhất là khi dù chọn bộ phim nào, khán giả năm nay cũng không “thua thiệt”. Bởi giữa một thị trường 70 dự án điện ảnh được lên kế hoạch trong năm, sự đa dạng chính là minh chứng cho sức sống của điện ảnh Việt. Mùng 1 Tết không còn là “cuộc chiến một người thắng”, mà là bức tranh nhiều màu, nơi mỗi tính cách đều tìm được bộ phim của riêng mình.