Trên những triền núi quanh Phố Cáo, Sủng Là, Lũng Táo, Lũng Cú…, hoa đào hồng phai rung rinh bay gió lạnh. Những thân đào chắc khỏe vươn ra từ kẽ đá, mang theo sắc xuân như một lời chào mộc mạc của miền biên viễn. Xen giữa sắc hồng của hoa đào là hoa lê trắng muốt, tinh khôi đến nao lòng. Cả không gian như được gột rửa, sáng bừng lên trong nắng xuân mỏng, thứ nắng chỉ có ở vùng cao – không gắt gỏng, không vội vàng, mà trong trẻo, yên bình.
Đi qua những bản làng nơi cao nguyên đá, mùa xuân hiện ra trong màu áo mới của trẻ thơ, trong nụ cười e ấp của những cô gái Mông, Dao, Lô Lô... Váy xòe rực rỡ sắc chàm, sắc đỏ, sắc xanh, hồng, tím, hòa cùng sắc hoa, sắc trời, tạo nên một bức tranh vừa rộn ràng vừa yên ả. Tiếng khèn gọi bạn tình vang lên giữa thung lũng, ngân nga như kể câu chuyện muôn đời của núi rừng: câu chuyện về con người sống cùng đá, yêu đá, và vượt lên đá.
Mùa xuân như làn sương mỏng lan theo những con đường uốn lượn về các xã vùng cao của Hà Giang (nay thuộc Tuyên Quang). Những miền đất từng quen gọi bằng cái tên Hà Giang vẫn nguyên vẹn hồn cốt ấy: đá vẫn sắc, núi vẫn cao, và hoa vẫn thắm tươi mỗi độ xuân về. Sự đổi thay của địa danh hành chính không làm phai nhạt ký ức, bởi mùa xuân nơi đây vẫn bền bỉ, thủy chung, gắn bó với từng nếp nhà, từng bờ rào đá xếp bằng tay người.
Xuân ở miền đá không chỉ là mùa của hoa, mà còn là mùa của hy vọng. Sau những ngày đông rét buốt, khi sương muối từng phủ trắng nương ngô, mùa xuân mang theo lời hẹn ước về một năm mới no đủ. Trên những thửa ruộng bậc thang còn vương hơi lạnh, người dân bắt đầu gieo mầm, gửi gắm ước mong vào đất trời. Giữa mênh mang đá núi, con người nhỏ bé nhưng không hề yếu ớt; họ mạnh mẽ như chính loài hoa dám nở trên đá cằn.
Có những khoảnh khắc, đứng giữa cao nguyên Đồng Văn trong ngày xuân, người ta bỗng thấy lòng mình chậm lại. Mọi ồn ào của phố thị dường như bị bỏ quên sau những khúc cua tay áo. Chỉ còn gió, mây, hoa và đá. Chỉ còn cảm giác bình yên rất thật, rất nguyên sơ. Mùa xuân nơi đây không phô trương, nhưng đủ sâu để chạm vào miền ký ức xa xăm nhất trong mỗi người.
Rời Đồng Văn, con đường Hạnh Phúc đưa du khách đến Mã Pì Lèng – nơi mùa xuân hiện ra ở một tầm cao khác. Đứng trên đỉnh đèo, phóng tầm mắt xuống dòng Nho Quế xanh như dải lụa ngọc, người ta bỗng thấy mình nhỏ bé đến lạ. Gió xuân trên Mã Pì Lèng không dịu, nhưng trong lành, mang theo mùi cỏ non và hơi nước từ vực sâu. Đó là thứ gió khiến con người tỉnh thức, khiến những lo toan nơi phố thị bỗng chốc rơi rụng, chỉ còn lại cảm giác được sống trọn vẹn trong khoảnh khắc hiện tại.
Xuân về, miền đá nở hoa. Hoa nở để nói rằng nơi tận cùng gian khó vẫn có cái đẹp, để nhắc rằng con người và thiên nhiên nơi biên cương này đã cùng nhau đi qua bao mùa gió sương. Và mỗi lần xuân trở lại, cao nguyên đá lại dịu dàng như một lời mời gọi lặng lẽ, để ai từng đến rồi sẽ nhớ, ai chưa đến sẽ mong một lần tìm về.