Pù Luông du ký: Nơi tuổi tác nhường chỗ cho đam mê khám phá

Giữa nhịp sống hiện đại đầy vội vã, nhiều người lựa chọn sự an nhàn khi bước vào tuổi xế chiều. Thế nhưng, với ông Đặng Thúc Bình trong hành trình đạp xe từ Hà Nội đến Pù Luông, tuổi tác chưa bao giờ là ranh giới của đam mê khám phá. Ở tuổi 70, những cung đường dài vẫn mở ra như lời mời gọi của thiên nhiên, thôi thúc người lữ hành tiếp tục lên đường.

Chuyến đi kéo dài ba ngày, vượt qua hàng trăm kilomet đường đèo dốc, không chỉ là một hành trình du lịch. Đó còn là dịp để mỗi người thử thách bản thân, cảm nhận vẻ đẹp của đất trời Tây Bắc và tìm lại nguồn năng lượng tích cực giữa những vòng quay của bánh xe.

2aoboqgcxr0sazgqa1z2xqcxsgbanxb6hdiiacds-1782638794.jpg
 

Hành trình ngược dòng sông Mã

5 giờ 30 sáng, đoàn xe bắt đầu lăn bánh từ Hà Nội. Men theo đường Hồ Chí Minh hướng về phía Tây Bắc, khung cảnh đô thị dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những dãy núi xanh thẳm và những cánh rừng trải dài bất tận.

Sau điểm dừng chân tại Cúc Phương, đoàn tiếp tục hướng về bản Hiêu theo cung đường men theo sông Mã. Đây là một trong những chặng đường đẹp nhưng cũng đầy thử thách. Những con dốc nối tiếp nhau giữa núi rừng hùng vĩ khiến mỗi người phải tập trung vào từng nhịp thở, từng vòng đạp. Tuy nhiên, chính những khó khăn ấy lại tạo nên sức hấp dẫn đặc biệt của những chuyến đi bằng xe đạp, nơi mỗi thành viên được cảm nhận trọn vẹn từng đổi thay của cảnh sắc thiên nhiên.

2aoboqgf2vj1jmuecqhucqjd8kxpqlpbctuompb2-1782638825.jpg
 

Pù Luông và vẻ đẹp của nhịp sống chậm

Trong toàn bộ hành trình, Pù Luông là điểm dừng để lại nhiều cảm xúc nhất.

Không có những công trình đồ sộ hay những khu vui chơi náo nhiệt, vùng đất này chinh phục du khách bằng vẻ đẹp nguyên sơ của núi rừng. Những thửa ruộng bậc thang mềm mại ôm lấy sườn núi, những nếp nhà sàn nép mình dưới tán cây xanh và những guồng nước chậm rãi quay bên dòng suối tạo nên một bức tranh thanh bình đặc trưng của miền sơn cước.

2aoboqgf2ugnx5npwbnq07xn02xtfonfph7lgaa4-1782638854.jpg
 

Đạp xe qua các bản làng, bắt gặp nụ cười hiền hậu của người dân địa phương và ánh mắt trong veo của trẻ nhỏ, người lữ hành dễ dàng cảm nhận được nhịp sống chậm rãi mà bình yên nơi đây. Có những đoạn đường, việc giảm tốc độ không phải vì mệt mỏi mà đơn giản là để ngắm nhìn lâu hơn sắc xanh của núi rừng, lắng nghe tiếng nước chảy và tận hưởng sự tĩnh tại hiếm có giữa cuộc sống hiện đại.

Son Bá Mười: thử thách của ý chí

Ngày cuối cùng của hành trình là cuộc chinh phục dốc Son Bá Mười, một trong những thử thách đáng nhớ nhất của cả chuyến đi.

2aoboqgf2umepvftwxbsmlmucf6qtrdx6dv95avq-1782638879.jpg
 

Những đoạn dốc dựng đứng khiến mỗi vòng quay của bàn đạp trở nên nặng nề hơn. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, hơi thở dồn dập theo từng mét đường. Nhưng cũng chính trong những khoảnh khắc tưởng như chạm tới giới hạn ấy, người ta cảm nhận rõ nhất giá trị của sự kiên trì.

Khi chạm tới đỉnh dốc, trước mắt mở ra những thung lũng xanh ngắt và những dãy núi nối tiếp nhau trong mây. Mọi mệt nhọc dường như tan biến, nhường chỗ cho cảm giác thanh thản và niềm vui chinh phục. Những cung đường như Son Bá Mười không chỉ thử thách thể lực mà còn giúp mỗi người hiểu hơn về sức mạnh tinh thần của chính mình.

2aoboqgcxkosbul8hpmpupgap2i46cqwavmznbqw-1782638712.jpg
 

Những giá trị đọng lại sau hành trình

Hơn 10 giờ trưa, đoàn xe hoàn thành chặng cuối và cùng nhau dùng bữa tại Cao Phong trước khi trở về Hà Nội.

Sau nhiều giờ vận động giữa nắng gió Tây Bắc, bữa cơm giản dị bỗng trở nên đặc biệt ngon miệng. Trong không khí vui vẻ của buổi chia tay, câu chuyện dọc đường nhanh chóng nhường chỗ cho những bài thơ ứng tác và tiếng cười rộn rã của những người bạn đồng hành.

Đến lượt mình, người lữ hành tuổi 70 đứng lên đọc vài câu thơ tự sáng tác. Chất giọng đã mang dấu ấn của thời gian nhưng tinh thần thì vẫn đầy nhiệt huyết:

"Thời gian ơi, xin chậm lại đôi khi,
Bảy mươi rồi mà lòng còn ham sống...
Tôi muốn cắn vào đời một miếng to,
Dù răng giả có rơi ra cũng mặc..."

Cả bàn ăn bật cười thích thú. Phía sau sự dí dỏm ấy là một triết lý sống giản dị: khi còn đủ sức để lên đường thì hãy đi, khi còn gặp được những người bạn đồng hành thì hãy trân trọng từng cuộc gặp gỡ. Có lẽ đó cũng chính là điều quý giá nhất mà những chuyến đi mang lại.

2aoboqgcxpbguts5idqyqtmu0ytxiwatkhdmlbwu-1782639084.jpg
 

Ba ngày khép lại với làn da sạm nắng và đôi chân mỏi mệt, nhưng đổi lại là cảm giác thư thái và nguồn năng lượng mới. Pù Luông không chỉ là điểm đến dành cho những người yêu thiên nhiên, mà còn là nơi để mỗi người tạm rời xa nhịp sống hối hả, tìm lại sự cân bằng và cảm hứng cho những hành trình tiếp theo. Chỉ cần còn đủ khát vọng để lên đường, phía trước vẫn luôn có những cung đường mới đang chờ được khám phá.

pl1-1782638949.jpg
 

Nhân vật trải nghiệm: ông Đặng Thúc Bình - 70 tuổi
Quê quán: Bùi Xá ,Đức Thọ Hà Tĩnh
Nơi ở hiện nay: Đại Mỗ, Hà Nội
Giáo viên toán đã nghỉ hưu

Lê Tuấn biên tập từ bài viết và ảnh của ông Đặng Thúc Bình