Khi đủ sức khỏe, đủ quyết tâm và đủ thời điểm để lên đường
Với nhiều người, đó là chuyến đi liều lĩnh. Nhưng với cô gái trẻ ấy, lại là hành trình thực hiện giấc mơ đã ấp ủ suốt nhiều năm và cũng là cơ hội để khám phá một Việt Nam rất khác, gần gũi và chân thực cùng trái tim đầy yêu thương.

Tháng 3, là lúc thời tiết thuận lợi và mùa mưa chưa đến, cô lên đường từ TP.HCM. Không lịch trình quá chi tiết, không áp lực phải “check-in” đủ điểm đến nổi tiếng. Điều cô tìm kiếm là những trải nghiệm bản thân thực sự mong muốn, những cuộc gặp bất ngờ và những lát cắt đời sống địa phương mà đôi khi người làm du lịch cũng dễ bỏ lỡ.

Đi để được sống nhiều hơn
Không chọn cách du lịch vội vã để chinh phục các điểm đến, cô rong ruổi theo nhịp sống địa phương, xem mỗi cuộc gặp là một trải nghiệm quý giá. Những đêm ở homestay, những bữa cơm cùng gia đình bản địa hay những câu chuyện bên hiên nhà đã giúp cô hiểu hơn về con người và văn hóa ở mỗi vùng đất đi qua, biến hành trình xuyên Việt thành chuyến đi của sự kết nối và khám phá những mảnh đời bình dị.

Ở làng chài Nhơn Hải (Quy Nhơn), cô tò mò khi thấy chiều xuống, người dân lại kéo nhau ra bờ biển nằm nghỉ. Sau những câu chuyện được nghe kể, cô mới hiểu đó là tập quán có từ nhiều thế hệ trước, khi nhà cửa còn thấp, mùa hè nóng bức và biển là nơi mang lại làn gió mát tự nhiên. Ngày nay, dù cuộc sống đã đủ đầy hơn, người dân vẫn giữ thói quen ấy như một phần ký ức cộng đồng.

“Tôi thích cảm giác được ngồi giữa những người vừa mới quen nhưng lại thấy thân thuộc như đang ăn cơm cùng gia đình mình”, cô nói.

Đến Mường Hum (Lào Cai), đúng dịp Tết Thanh Minh của người Giáy, cô được mời tham gia những bữa cơm truyền thống, được nghe kể về phong tục thăm mộ tổ tiên và trải nghiệm đời sống của đồng bào vùng cao. Có những ngày cô ở cùng người Tày, hôm khác lại ngủ nhà người H’Mông hay người Giáy. Mỗi dân tộc mang đến một câu chuyện văn hóa riêng mà sách vở khó có thể truyền tải đầy đủ.
Điều đẹp nhất không nằm ở thắng cảnh
Đi qua Hà Giang, Cao Bằng, Lý Sơn, Phong Nha, Gò Cỏ hay hàng chục điểm đến khác, điều khiến cô nhớ nhất không hẳn là những ngọn núi hùng vĩ hay bãi biển đẹp như tranh.
“Càng đi tôi càng nhận ra thứ khiến mình muốn quay lại một nơi không phải cảnh đẹp mà là con người.”

Tại làng du lịch cộng đồng Gò Cỏ (Quảng Ngãi), cô tìm đến nhà bà Yến, người dân quen gọi là “bà Tám Sương Gió”. Trong căn nhà cấp bốn đơn sơ, những buổi chiều nằm võng nghe tiếng chim hót hay những lần theo bà sang nhà hàng xóm chào hỏi khiến cô cảm nhận được sự ấm áp của một cộng đồng vẫn còn giữ nguyên tính bản địa.

Ở đó, du lịch không phải ngành nghề chính. Người dân vẫn làm nông, vẫn sống cuộc sống bình dị hằng ngày. Và chính sự chân thật ấy tạo nên sức hút đặc biệt. “Du lịch cộng đồng phải lấy người dân làm gốc. Nếu chỉ xây những công trình để khách đến ngắm thì nơi nào cũng có thể giống nhau. Điều khiến du khách nhớ là cảm xúc và những con người họ gặp.” - cô chia sẻ.
Một Việt Nam khiến cô nhiều lần bật khóc

Trong hành trình xuyên Việt, có những khoảnh khắc cô đứng lặng rất lâu trước lá cờ Tổ quốc tung bay giữa nắng gió. Từ vùng biển miền Trung đến những đỉnh núi Tây Bắc, hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng xuất hiện trong hàng nghìn bức ảnh cô mang về. Đó không chỉ là biểu tượng của đất nước mà còn là lời nhắc nhở về sự may mắn khi được sinh ra trên mảnh đất hòa bình.

“Tôi nhiều lần muốn khóc vì cảm thấy mình quá may mắn. May mắn vì được sống ở Việt Nam, được đi qua những vùng đất tuyệt đẹp và gặp những con người tử tế đến vậy.”
Với cô, Việt Nam đẹp không chỉ bởi thiên nhiên mà còn bởi sự chân thành của người dân từ Bắc chí Nam. Những người nông dân, những đứa trẻ vùng cao, những bà cụ bên biển hay những người bạn xa lạ gặp trên đường đều để lại trong cô những bài học về cuộc sống.
Điều cô muốn mang về trong chuyến đi này là hàng nghìn bức ảnh ghi lại những khoảnh khắc rồi sẽ đổi thay theo thời gian. Hay ký ức về những con người từng gặp và cảm giác biết ơn cuộc sống, nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi đến từ những điều rất nhỏ bé.

“Tôi không đi để chinh phục Việt Nam. Tôi đi để cảm nhận cuộc sống. Mỗi ngày mở mắt thấy một khung cảnh khác nhau, gặp một con người khác nhau đã là một niềm vui rồi.” - cô tâm tình.
Ảnh: Linh Huỳnh