Sau 6 năm ấp ủ, dự án chính thức khởi quay từ ngày 20/3, đưa hàng loạt công trình trong Quần thể di tích Cố đô Huế lên màn ảnh, trong đó nổi bật là Điện Kiến Trung – bối cảnh trung tâm của bộ phim.

Điện Kiến Trung: không gian giao thoa Đông – Tây
Không giống với nhiều công trình cung đình truyền thống, điện Kiến Trung mang trong mình dấu ấn kiến trúc đặc biệt khi kết hợp phong cách châu Âu với cấu trúc cung điện Á Đông. Tòa lầu hai tầng được xây trên nền cao, nổi bật giữa Đại nội, từng là nơi sinh hoạt của Bảo Đại và Nam Phương Hoàng hậu.
Không gian bên trong điện được tổ chức theo phong cách hiện đại của thời kỳ đầu thế kỷ XX, với các khu chức năng riêng biệt như phòng khách, phòng làm việc, phòng ngủ, khu giải trí, thậm chí cả phòng thể thao và nhà bếp kiểu phương Tây. Điều này phản ánh rõ nét sự chuyển mình của triều Nguyễn trong giai đoạn giao thoa văn hóa, khi ảnh hưởng phương Tây bắt đầu len vào đời sống hoàng gia.
Chính sự pha trộn này khiến điện Kiến Trung không chỉ là một công trình kiến trúc, mà còn là “nhân chứng” của một thời kỳ lịch sử nhiều biến động, yếu tố quan trọng giúp bộ phim tái hiện đời sống nội cung một cách chân thực.
Không gian di sản đến bối cảnh điện ảnh
Bên cạnh điện Kiến Trung, nhiều địa điểm khác trong Đại nội như Điện Thái Hòa, Cung Diên Thọ, Thái Bình Lâu hay cửa Quảng Đức cũng được lựa chọn làm bối cảnh, tái hiện giai đoạn 1930–1945, thời kỳ cuối cùng của chế độ quân chủ Việt Nam.
Việc khai thác trực tiếp các di tích thay vì dựng phim trường mang lại giá trị chân thực về không gian, đồng thời đặt ra yêu cầu cao trong công tác bảo tồn và phối hợp. Trong thời gian ghi hình, một số khu vực được điều tiết tham quan, cho thấy sự cân bằng giữa việc bảo vệ di sản và phát huy giá trị thông qua điện ảnh.
Không dừng lại ở Huế, bộ phim còn mở rộng không gian kể chuyện tới Đà Lạt, Buôn Ma Thuột và vùng Chabrignac (miền trung nước Pháp), nơi gắn với những năm tháng cuối đời của Nam Phương Hoàng hậu, tạo nên một hành trình không gian xuyên suốt cuộc đời nhân vật.
Điện ảnh như một cách kể lại di sản
Ở góc độ du lịch, việc một bộ phim khai thác sâu các không gian di sản mở ra cơ hội để công chúng tiếp cận Huế theo một cách khác: không chỉ là tham quan, mà là “trải nghiệm lại lịch sử” thông qua điện ảnh. Những hình ảnh về cung điện, lăng tẩm hay kiến trúc cung đình khi xuất hiện trên màn ảnh có thể tạo nên sức hút mới, đặc biệt với thế hệ trẻ.
Sự kết hợp giữa điện ảnh và di sản đang trở thành một xu hướng đáng chú ý, khi mỗi bộ phim có thể trở thành một “cầu nối cảm xúc” đưa khán giả đến gần hơn với địa danh. Với Huế, điều này càng có ý nghĩa khi thành phố đang nỗ lực làm mới cách kể câu chuyện văn hóa của mình.
Việc hỗ trợ đoàn làm phim không chỉ đơn thuần là một hoạt động hợp tác, mà còn là chiến lược quảng bá mềm, nơi hình ảnh di sản được lan tỏa một cách tự nhiên, giàu cảm xúc và có chiều sâu.
Trong bối cảnh đó, “Hoàng hậu cuối cùng” không chỉ là một dự án điện ảnh, mà còn là một thử nghiệm trong cách đưa lịch sử và văn hóa đến gần hơn với công chúng đương đại thông qua ngôn ngữ của hình ảnh và trải nghiệm.